NHỮNG ĐIỀU NÊN TRÁNH TRONG CÁCH GIAO TIẾP

NHỮNG ĐIỀU NÊN TRÁNH TRONG CÁCH GIAO TIẾP

1/ Nói sai đề tài không đi vào trọng tâm của vấn đề mà người khác muốn nghe

2/ Nói ú ớ không rõ lời và nói lí nhí trong miệng không ai nghe được

3/ Cướp lời người khác đang nói làm nhiễu vấn đề của người khác đang nói

4/ Giải thích dài lòng làm người nghe cảm thấy đột ngột, khó hiểu.

5/ Nói thao thao bất tuyệt, nói không ngừng làm người nghe cảm thấy khó chịu

6/ Trả lời câu hỏi một cách dài dòng, quanh co làm gây nên cảm giác không trung thực cho người hỏi

7/ Tỏ vẻ mình là người biết mọi thứ, kiến thức sâu rộng sẽ làm người nghe cảm thấy bạn tự cao, tự đại, không khiêm tốn và thích khoe khoang

8/ Nói chuyện thì thầm với một vài người trong 1 tập thể

9/ Chuyển hướng đề tài người khác một cách đột ngột

10/ Dùng những từ ngữ không phù hợp với việc giao tiếp

11/ Nói chuyện với giọng lớn tiếng như đang hét vào mặt người khác

12/ Tỏ ra vẻ mình là người giỏi ngoại ngữ, chen vào những từ tiếng anh không cần thiết

13/ Thái độ kinh thường khi nói chuyện với người khác

14/ Khơi gợi những chuyện mà người nghe không muốn nghe, đụng chạm tự ái người nghe

15/ Không lắng nghe ý kiến của người khác

Bên cạnh những điểm trên đây, bạn cũng cần phải lưu ý tới những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt nhưng lại khá quan trọng trong nghệ thuật giao tiếp

Quần áo hợp thời trang và hợp hoàn cảnh. Màu sắc trang nhã, hài hòa, sạch sẽ, không nhàu, không đứt cúc, không sờn rách. Nam thì khi mặc áo Vest luôn luôn được cài cúc; túi áo vétxtông trên ngực, mặt ngoài, phía trái, không được để kính, lược, bút máy, và chỉ được để khăn nhỏ màu sắc hợp với màu cravat, hoặc không để gì.

Quần áo không để có mùi băng phiến và mùi nước hoa nồng nặc.

Đối với phụ nữ không phải là người thân thuộc thì không nên bắt tay quá chặt hoặc không nên vồn vã ôm hoặc choàng vai người đó.

Khi bắt tay thì không nên tay phải bắt tay, còn tay trái lại đút túi quần hoặc túi áo. Bắt tay ai, nhìn vào người đó.

Không nên ngáp và ợ, nên lấy tay che miệng; nếu chẳng may bị nấc, cố gắng đừng để thành tiếng to và cần uống nước liền mấy ngụm một cách nhẹ nhàng, sẽ hết nấc. Khi hắt hơi phải dùng mùi xoa để che mũi, miệng, không nên xì mũi quá mạnh vào mùi xoa, không khạc nhổ xuống đất.

Không dùng ngón tay ngoáy lỗ mũi, lỗ tai hoặc lấy cái gì mắc ở hàm răng.

Không bẻ ngón tay hoặc vặn mình, lắc cổ kêu răng rắc, lúc ngồi có thể gác chân nọ lên chân kia, nhưng không rung đùi. Phụ nữ mặc váy, nên khép chân và kéo váy che đầu gối.

Không nên dùng lược chải đầu khi đứng gần người khác, hoặc trang điểm trước mặt mọi người, trừ việc phụ nữ dùng gương để xem qua lại nét mặt.

Không nên cười quá mức.

Trước mặt người khác, khi cần phải giơ tay để đỡ một vật gì hoặc khi cần phải dạng chân để tránh bị ngã, đều phải có lời xin lỗi.

Khi mang con nhỏ đi theo ở nơi công cộng, lúc cho con bú, hoặc “xử lý” những việc cần thiết cho con…, cần làm nhẹ nhàng, kín đáo, tránh gây phiền phức cho người chung quanh.

Không được hút thuốc ở những nơi cấm hút thuốc. Ở một số chỗ, khi muốn hút thuốc phải xin phép những người ngồi cạnh mình.

Không đội mũ kéo xuống quá gáy đằng sau, hoặc kéo xuống sát mặt đằng trước.

Không đi giày hoặc xăngđan lẹm gót. Trời lạnh, hoặc mưa, trước khi vào phòng khách, cần rũ nước mưa và treo ở ngoài (ô, dù cũng treo ở ngoài); khi vào nhà cần chùi giày vào thảm.

Khi nói chuyện, muốn cắt ngang người đang nói, cần “xin phép”, “xin lỗi” đối với người đó trước.

Ở những nơi có bảng cấm làm việc gì, cần làm theo đúng những điều đã cấm.

Không được bóc thư người khác nếu không được người đó cho phép; không may bóc nhầm thư người khác cần bỏ thư đó vào phong bì, dán kín lại gửi cho người nhận thư, kèm lời xin lỗi chân thành. Khi gửi ảnh kèm thư, cần đề ngoài bì thư: “Trong thư có ảnh, xin đừng gấp! Cảm ơn!”.

Luôn luôn mang theo người: kính đeo mắt (nếu cần), lược, bút, danh thiếp cá nhân (nếu có), một mảnh giấy trắng hoặc cuốn sổ con.

Khi nói chuyện, không nên khoa múa tay trước mặt người đối thoại, không dùng tay chỉ trỏ người này người khác.– Nét mặt lúc nào cũng tươi vui, bình tĩnh. Không nên lộ vẻ quá lo buồn hoặc quá vui vẻ. Khi nói chuyện, thái độ lúc nào cũng ôn tồn, không nóng nảy, không hấp tấp, không vội vàng.

S.T Bảo Ngọc